Kính dâng giác linh Thầy với tất cả lòng thành kính và ngưỡng mộ!
Thượng toạ Thích Chơn Thanh viên tịch ngày 13-06-Nhâm Ngọ-2002
Có những ân tình nằm yên trong tâm thức mênh mông. Có những lời nói trở thành điệp khúc ngọt ngào, trở thành lời ca bất hủ, vọng vang đến tận ngàn sau.
Một ân tình vẫn còn nguyên vẹn, thánh thiện, gắn dính trong máu mủ thịt da. Một hình ảnh hiền hoà, khoan nhã của cố Thượng Toạ Thích Chơn Thanh, vị giáo thọ sư, như còn hiện hữu trong tâm thức của biết bao người.
Bao năm qua, dòng đời êm đềm gõ nhịp, thời gian cất bước đăng trình. Nhưng, những ân tình sâu kín, những nghĩa nặng thiêng liêng vẫn còn ẩn chứa trong trái tim con.
Ôi, đời sống phụng hiến của Thầy, tuyệt đối không phô trương, mà hết sức chân thành. Tất cả được chứng minh hùng hồn qua những rung động con tim, qua những đau buồn ràn rụa nước mắt của biết bao Phật tử.
Một con người đạo đức, một bậc Thầy hiền hoà, đã làm biểu tượng thanh cao thánh thiện cho nhiều thế hệ Tăng-Ni quy kính.
Có duyên tiếp kiến, con mới thấy Thầy là người khéo léo, tế nhị. Ứng xử mọi việc bằng tâm thức nhẹ nhàng, dịu mát. Thầy là người dư thừa kinh nghiệm trong mọi hành hoạt, có khả năng chuyển hoá mọi chuyện từ xấu dở trở nên tốt đẹp, từ vụng về trở thành thiện mỹ viên dung.
Bàn tày mềm mại, tâm thức thong dong, luôn tuân thủ sáu pháp Lục hoà, luôn dựng xây tình người trên tinh thần đoàn kết tương thân, những khi ngập tràn sóng gió. Chính những ân tình cao quý, những hạnh đức tuyệt vời của Thầy đã đan quyện trong đời sống và trong tâm tư con tự lúc nào.
Nhớ những kỷ niệm An Cư Kiết Hạ, những tháng ngày ở Chùa Tuyền Lâm năm 1986-1987. Lúc giảng dạy nơi đây, Thầy cũng tranh thủ đến sớm và ở tại phòng khách, hoặc sau này ở phòng Thầy Trí Hải. Thầy có thói quen nhờ huynh Minh Dưỡng, hoặc Thầy Minh Tài, nhắn con xuống để Thầy gặp mặt, thăm hỏi và sách tấn.
Câu hỏi thân thiết đầu tiên, được lập đi lập lại trăm lần, đã trở thành điệp khúc ru con trên suốt đoạn đường đi là: “Sao, khoẻ hông. Hổm rày có về dưới chưa?”
Những khi biết con trở về làm thị giả cho cố Hoà Thượng Huệ Quang, Thầy lúc nào cũng lo lắng và không quên động viên: “Ráng ở trỏng hầu ông cụ. Ông cụ hơi khó tánh, nhưng hầu hạ cho ông cụ, là có phước lắm. Ông sẽ có cơ hội học được nhiều điều tốt đẹp bổ ích cho tương lai”.
Thậm chí, sau này, khi ra ở Giác Ngộ, Thầy lại đặc biệt quan tâm nhiều hơn. Những điều Thầy muốn thực hiện, những ước mơ Thầy dự trù làm, có duyên gặp mặt là Thầy đều cho con biết.
Điều Thầy quan tâm nhất lúc đó là làm sao có chỗ nơi ăn ở ổn định cho quý huynh đệ dưới quê nương náu. Khi được Hoà Thượng Huệ Hồng, chùa Niết Bàn, Quận Tư, đồng thuận với ước muốn của Thầy, con thấy Thầy vô cùng hoan hỷ và phấn khởi ngập tràn.
Mấy mươi năm nhìn lại, mới thấy từ khi hạnh duyên gặp Thầy, lúc Cơ Bản Vĩnh Nghiêm chưa mở, đến sau này, trực tiếp được thọ học, Thầy lúc nào cũng âm thầm nâng đỡ những bước con đi.
Khi tiếp xúc với Thầy, hầu như con không nghe Thầy nói về quá khứ của mình. Thầy không bao giờ kể về Thầy tổ dưới quê. Nhưng, tâm thức Thầy lại vọng hướng quê nhà, lại nhắc nhở con về dưới thăm quê.
Có lẽ, đối với Thầy, đền trả ơn lớn dạy dỗ của Thầy-Tổ, không phải ngồi đó kể lể hay khoe khoang cội nguồn. Đền trả ơn đức sâu dày cho những bậc Thầy tâm linh, là hết lòng đóng góp, dựng xây ngôi nhà Phật pháp cho thật tốt, hết tâm phục vụ bá tánh, chúng sinh đến chốn an bình.
Trong mọi hành hoạt giáo dục hoằng pháp độ sinh, Thầy chưa bao giờ bi quan trước những khó khăn hiện tại, chưa bao giờ chùn bước trước những mịt mờ nghẽn lối, chưa bao giờ nản lòng trước những héo úa của kiếp nhân sinh. Lúc nào Thầy cũng lạc quan, tràn đầy sức sống vươn lên phụng hiến!
Thân tướng to cao của Thầy đã nói lên một cột trụ chống đỡ tuyệt vời, một nội tâm an nhẫn cao độ, và một định lực vượt khó phi thường.
Nội lực tu hành của Thầy là sự toả sáng long lanh, là tấm lòng thuỷ chung như nhất với đạo pháp dân tộc. Do vậy, không gì có thể làm thay đổi được, không gì có thể làm thui chột bào mòn được.
Một tâm thức trinh nguyên, không pha tạp, không dính mắc những gam màu sắc-tướng âm thinh. Chính cõi lòng trọn vẹn như thế, chính tâm thức sáng ngời như thế, cát bụi thời gian không thể xoá mờ, trần gian khổ luỵ không thể nhạt phai.
Ôi, tâm đức của Thầy lúc nào cũng hiển bày trong lòng bao thế hệ Tăng-Ni sinh và Phật tử gần xa!
Cuộc đời Thầy là bài học dấn thân phục vụ. Thầy luôn vượt qua mọi cam go, thoát qua những thách đố trần gian, hay khổ đau hiện tại, thẳng bước trên đường phục vụ chúng sinh.
Trước cuộc lữ lắm khi nặng nề mỏi mệt, Thầy luôn ngắm nhìn, soi sáng bằng ánh mắt từ bi, bằng trái tim nhân ái và lòng tha thiết vô hạn!
Hình ảnh tuyệt vời của một vùng quê tuyệt đẹp, của chùa Hội Khánh cổ kính, chùa Phước Lâm thân thương, hay một Phật Học Viện Huệ Nghiêm đầy ấp chân tình, muôn nghìn kỷ niệm vẫn còn hiện hữu nơi đây.
Ước mơ còn nhiều, chưa thực hiện được trọn vẹn thì Thầy lại ra đi. Hay, những quốc độ khác cần Thầy nhiều hơn, nên Thầy đã đoạn đành lìa bỏ chúng con?
Thầy ơi, những nỗ lực mong muốn góp phần phong phú cho chương trình Hoằng Pháp, những ước mơ đào tạo Tăng tài còn đó, hay đã theo Thầy đến tận vùng trời xa xôi nào, hay vẫn còn trong trái tim của mỗi người ở lại?
Ai sẽ là người biến những ước mơ của Thầy trở thành hiện thực? Ai sẽ là người thực hiện những ước muốn của Thầy, nếu không phải những người ở lại, nếu không phải những học trò thân yêu của Thầy?
Dù đời sống có ngàn muôn quay cuồng, nhưng ân tình của Thầy vẫn sáng mãi giữa chốn nhân gian. Công hạnh và sự nghiệp hoằng pháp của Thầy đã trở thành gấm hoa tươi đẹp, điểm tô cho quê hương và đạo pháp!!!
Hậu học Thích Thiện Hữu thành tâm kính lễ!